Đề bài: Tả một thứ đổ chơi mà em thích (có thể chọn cách mở bài trực tiếp hoặc gián tiếp và kết bài có thể chọn kiểu mở rộng hoặc không mở rộng).

Mẹ tôi nói rằng ngay từ lúc còn bé tí, tôi đã tỏ ra thích những đồ chơi phát ra những tiếng nhạc. Một lần trước rằm Trung Thu, trong một chuyến đi công tác, bố đã mua cho tôi một con búp bê nhựa có gắn bộ phận điện tử bằng pin. Một thứ đồ chơi tôi rất thích từ trước tới nay.

Đó là một con búp bê dễ thương nhất. Nó vừa hoạt động được, vừa phát ra bản nhạc thật réo rắc mà xóm tôi không có bạn nào có được. Đấy! Nó đang ngồi đối diện với tôi đấy. Tôi nhấn vào nút bấm. Từ trên lưng nó phát ra một bản nhạc êm đềm và trước ngực nó những ánh chớp xanh, vàng, đỏ, tím thay nhau lóe lên. Rồi nó bò về phía trước. Cái đầu thì từ từ quay sang trái, sang phải, ngước về phía trước. Đôi mắt thì chớp chớp, nháy nháy liên tục, trông dễ thương đến lạ.

Nó mặc một bộ xiêm y rất mốt. Cái nón đội đầu phủ kín chỉ chừa có khuôn mặt màu hồng phấn và lấp ló mái tóc bạch kim. Đôi mắt trong xanh màu nước biển được điểm tô thêm hàng mi nâu cong vút, lúc nào cử động cũng liếc qua liếc lại rất tinh nghịch. Do vậy mà cứ ăn tối xong, tụi bạn trong xóm lại tụ tập về nhà tôi xem búp bê diễn trò hát xướng. Tôi tự hào về nó lắm. Bởi vậy mà số tiền mẹ cho ăn sáng, bao giờ tôi cũng dành lại một phần để mua pin, phục vụ cho những trò chơi láu lỉnh của búp bê. Buổi tối nằm ngủ, tôi thường để nó ở đầu giường và không quên đắp cho nó “tấm chăn ấm” mà tôi tự làm tặng búp bê.

Xem thêm:  Soạn bài: Rèn luyện kĩ năng mở bài kết bài trong văn nghị luận

Đấy, búp bê kì diệu của tôi là vậy. Dễ thương và đáng yêu làm sao!