Nhà em có nuôi một con lợn mẹ. Tuần vừa rồi lợn mẹ vừa sinh nở thành công 10 chú lợn con rất đáng yêu.

Vì có ý định nuôi lâu dài và tính kinh tế nên mẹ em chọn mua lợn sề. Lúc mua về, lợn bé như một đứa trẻ con tinh nghịch vậy. Sau nhiều tháng chăm sóc, lợn đã trở thành một cô nàng phổng phao, khỏe mạnh. Mình nó có mấy cái khoang màu đen nổi trên nước da màu trắng nổi bật. Những chiếc lông dày, cứng và dài. Mình nó dài chừng một mét, to lớn sừng sững, bước đi khó khăn vì thân hình đã bắt đầu to sồ sề. Cái đầu nó to, tròn, cái mõm dài, mõm nó lúc nào cũng nhá nhá một cái gì đấy. Đôi mắt nhỏ hí với hàng lông mi sụp. Hầu như nó không thèm nhìn đến mọi thứ xung quanh và chỉ dùng đến tai. Tai của nó rất thính bởi cái vành to đùng, ngả sang hai bên. Cái đuôi cong cong ve vẩy để đuổi muỗi. Ở cuối đuôi có mất sợi lông rất dài.

Giờ nó đã là mẹ của đàn con nhỏ. Cái bụng cồng kềnh sệ xuống sát mặt đất. Mông căng tròn, nở nang. Vẫn còn mệt sau trận “vượt cạn” vừa rồi, nó ăn ít hơn hẳn. Thế nhưng, lợn sề nhà em rất thích ăn rau muống. Cứ mỗi lần nghe tiếng chân người, nó mệt nhọc mở mắt, thấy mẹ em bê rổ rau muống, nó lại cố đứng dậy để nhá rau. Nhìn nó ăn một cách ngon lành, mẹ em vui lắm. Ăn xong, nó lại vào nằm với đàn con ở một góc rồi lim dim ngủ. Thỉnh thoảng có con ruồi lảng vảng bên cạnh, nó lại vẫy vẫy cái đuôi để đuổi đi. Nhìn nó tuy còn mệt mỏi, nhưng biết chăm cho đàn con đáng yêu, em lại thấy nó đúng là một bà mẹ vĩ đại.

Xem thêm:  Tả lại thầy cô dậy mà em có những kỉ niệm sâu sắc nhất

Em rất thích chú lợn sề mỗi lần giúp mẹ cho nó ăn là một niềm vui. Em sẽ chăm nó thật cẩn thận để cả đàn con của nó cũng khỏe mạnh.