Năm em bước vào lớp 1, ông nội đã làm tặng em một chiếc bàn ông tự tay làm. Chiếc bàn học đó đã gắn bó với em tới tận bây giờ.

Chiếc bàn học được làm từ gỗ lim, được ông thiết kế đơn giản, nhưng rất tỉ mỉ và cẩn thận. Chiếc bàn không to lắm, nhưng rất vừa vặn. Mặt bàn là hai mảnh gỗ ghép lại. Một mặt bằng để đặt đèn học. Mặt còn lại hơi nghiêng để em có thể ngồi đúng tư thế mà không ảnh hưởng tới chữ viết. Bàn học ông làm cũng có 4 chân, nhưng đặc biệt hơn chiếc bàn học bình thường. Hai chân chéo hai chân, tạo thành một thế vững chắc mà vẫn có thể nâng lên hạ xuống. Em có thể nâng cao để ngồi ghế, cũng có thể hạ thấp xuống để ngồi trên chiếu tập tô. Nó được ông sơn màu trắng bạc đẹp mắt. Trên mặt bàn, ông còn cẩn thận khắc một dòng chữ ngay ngắn: “nét chữ nét người”, ông mong muốn em khi ngồi vào chiếc bàn ông làm, em có thể chăm chú học tập để đạt kết quả cao nhất.

 

Thấm thoát cũng đã được 3 năm kể từ khi em có chiếc bàn xinh đẹp này. Mỗi ngày tự học ở nhà là một niềm vui. Em tự nhủ mình phải thật cố gắng để làm ông vui, xứng đáng với công sức ông đã dày công làm chiếc bàn tặng em, cũng như không phụ lòng trông đợi của ông đối với mình.

Xem thêm:  Tả ngôi nhà em đang ở

Mỗi sáng, em lại mang bàn ra ngồi cạnh cửa sổ để học bài. Nắng sớm chiếu qua song cửa nhẹ nhàng, rọi vào từng dòng chữ. Ngọn gió tinh nghịch như đùa giỡn với từng dòng chữ rồi nhanh chóng tản đi chỗ khác nhường chỗ cho sự tập trung của em. Tối đến, chiếc bàn cùng em giải quyết những bài toán khó, những bài văn hóc búa. Có chiếc bàn, em cảm nhận như ông đang ngồi bên cạnh, bảo ban, giúp đỡ em, bởi thế em như được tiếp thêm sức mạnh vậy.

Chiếc bàn học đã trở thành người bạn thân thiết với em. Em sẽ luôn giữ gìn cho bàn luôn sạch sẽ, để chiếc bàn luôn luôn mới như lúc đầu ông nội tặng em vậy..