Nếu có ai đó bất chợt hỏi rằng: em yêu quý ai nhất thì người đầu tiên em nghĩ đến làm mẹ. Từ khi lọt lòng cho đến giờ phút này đây, mẹ vẫn là người em tin tưởng nhất, thân thiết nhất, tin cậy nhất để em có thể kể hết tất cả mọi chuyện diễn ra trong ngày vừa trải qua.

Mẹ em không sang trọng như những bà mẹ khác. Nhưng mẹ em đẹp từ trong tâm hồn, trong tính cách giản dị, mộc mạc. Trong mắt em, mẹ thật hoàn hảo. Năm nay mẹ đã 35 tuổi rồi, nhưng bao công việc trong nhà, mẹ đầu cáng đáng đâu vào đấy. Mẹ không than trách lấy nửa lời vì mẹ cho đó là niềm vui trong cuộc sống.

Thời gian trôi đi, sức khỏe của mẹ cũng không còn dẻo dai như trước nữa. Vầng trán cao của mẹ đã có nếp nhăn, đôi mắt đã có những vết chân chim vì bao đêm thao thức, nhưng luôn đen láy, lấp lánh tràn đầy sức sống. Đôi môi đỏ mọng luôn hé nụ cười mỗi khi nói chuyện với người đối diện khiến ai tiếp xúc với mẹ rồi cũng đều rất yêu mến mẹ. Khi cười, mẹ để lộ hàm răng trắng ngần, đều tăm tắp. Đôi lông mày rậm lưỡi liềm che chắn cho đôi mắt, tạo điểm nhấn cho khuôn mặt mẹ thêm thanh thoát hơn. Làn da rám nắng khỏe khoắn nhưng đó là kết quả của những tháng ngày vất vả, bươn trải cuộc sống của mẹ. Mái tóc đen ngày nào giờ đây đã điểm bạc. Thời gian không tha cho một ai, cũng lấy đi của mẹ em rất nhiều thứ. Đôi bàn tay búp măng, thon thả ngày nào giờ đã đầy vết chai sạn. Nhưng đôi bàn tay ấy biết làm hết tất cả mọi việc. Cũng là đôi bàn tay ấy đã cầm tay em viết lên những dòng chữ đầu đời.Bố em bảo, trước đây mẹ là hoa khôi của xóm, có rất nhiều người theo đuổi, nhưng mẹ chỉ chọn bố. Bố mẹ đã gắn bó tới bây giờ mà chưa hề có một cuộc cãi vã nào. Bởi mẹ rất biết chiều lòng người. Mẹ nhẫn nhịn để mọi chuyện trôi qua, khi bình tĩnh lại mới giải quyết ổn thỏa. Bởi thế, ai cũng phải nể phục mẹ.

Xem thêm:  Viết thư cho một người bạn kể về tình hình học tập của lớp em

Với gia đình, mẹ luôn quan tâm, chia sẻ mọi vui buồn. Mẹ như bà tiên biến hóa khôn lường. Khi em ốm, mẹ là vị bác sỹ thông thái, tận tình. Khi em học, mẹ lại là cô giáo ân cần, kiến thức uyên thâm. Khi em chơi, mẹ lại như người bạn nhí nhảnh, đáng yêu. Khi em mắc lỗi, mẹ chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở chứ không quát mắng em. Em rất hãnh diện với bạn bè khi kể về người mẹ tuyệt vời của mình.

Như bao đứa trẻ khác, em cũng là một đứa tinh nghịch, cũng đã nhiều lần mắc sai lầm để mẹ phải buồn, phải lo nghĩ. Em chỉ ước thời gian có thể quay trở lại để mẹ không còn buồn phiền vì em nữa, để nụ cười luôn hiện diện trên đôi môi xinh đẹp của mẹ.

Muốn nói với mẹ một câu "con yêu mẹ", nhưng dường như lời nói không thể nói hết được. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, chăm ngoan, đó là hành động thiết thực nhất để chứng tỏ với mẹ, em yêu mẹ đến nhường nào.