Cứ cuối tuần, các thanh niên trong làng em lại tổ chức đá bóng. Trận thi đấu hôm nay sẽ quyết định đội nào thay mặt làng thi đấu với làng bên.

Đúng 4 giờ chiều, mọi người đã có mặt đông đủ. Họ nhanh chóng vận động cơ thể trước khi bắt đầu trận đấu. Những động tác được thực hiện rất uyển chuyển, y như những cầu thủ chuyên nghiệp vậy. Khi tiếng còi của chú trưởng thôn cất lên, mọi người tập hợp thành hai hàng ngang theo 2 đội, một đội áo trắng và một đội áo đỏ. Họ bắt tay chào nhau rồi bắt đầu vào cuộc tranh đấu.

Quả bóng bắt đầu lăn trên sân. Hai đội giành bóng quyết liệt, không ai nhường ai. Từ góc trái, đội trưởng đội áo trắng đã lừa dẫn bóng qua rất nhiều người để tiến sát lại khung thành đối phương. Quả bóng lăn theo chân anh uyển chuyển, lắt léo, luồn qua chân người này, tới chân người khác. Cuối cùng, khi gần tới khung thành, anh chuyển cho đồng đội của mình để thực hiện cú sút quyết định. Một cú đá cực mạnh vào khung thành đội đỏ, thủ môn đội đỏ không phản ứng kịp nên chỉ biết ngậm ngùi vào nhặt bóng.

Tiếng hò reo vui mừng của đội trắng, tiếng an ủi, trấn an nhau của đội đỏ. Và trận đấu lại tiếp tục. lần này, căng thẳng, quyết liệt hơn. Mọi người tập trung cao độ, tiếng gọi nhau, tiếng chỉ đạo “bên trái”, “bên phải”,… làm trận bóng càng thêm kịch tính hơn. Sang hiệp 2, đội đỏ được sút phạt nhưng không thành công. Mọi người vỗ tay ủng hộ cho đội đỏ và căng thẳng tiếp tục theo dõi trận đấu.

Xem thêm:  Nêu cảm nhận của em khi đọc bài ca dao: "Đèn khoe đèn tỏ hơn trăng/ Đèn ra trước gió còn chăng, hỡi đèn?/ Trăng khoe trăng tỏ hơn đèn/ Cớ sao trăng...

Tỉ số 2 – 0 nghiêng về đội trắng khi kết thúc trận đấu. Đội trắng vinh dự thay mặt làng đi thi đấu với đội bạn. Mặc dù thua, nhưng đội đỏ vẫn vui vẻ bắt tay đội bạn và tình bạn của họ như được gắn bó hơn. Điều quan trọng, sự nhiệt huyết, hăng say với thể thao trong mỗi người các anh không bao giờ giảm.