Hôm nay, khi đứng trên bục đón lấy bằng khen từ tay thầy giáo hiệu trưởng, lòng em vô cùng vui sướng, và cũng tự hào về những cố gắng của mình đã được đền đáp. Hơn ai hết, em cảm nhận được niềm hạnh phúc từ ánh mắt của bố mẹ.

Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, gia đình cũng không mấy khá giả, nhưng em lại đam mê vẽ, em vẽ bằng cả nhiệt huyết và niềm đam mê của mình. Không có bút màu, em chỉ vẽ bằng chì trên giấy trắng còn thừa trong tập vở năm ngoái. Những nét thanh đậm khác nhau cũng y như tô màu vậy. Thời gian rảnh dỗi, em không đi chạy nhảy nô đùa cùng mấy bạn trong xóm, em chỉ ngồi vẽ, vẽ những đồ vật xung quanh em, vẽ bố mẹ, vẽ chị gái và cả đám bạn đang chơi. Biết được mong muốn của con gái, bố mẹ em đã tạo điều kiện hết sức để em có thể theo đuổi đam mê của mình, nhưng với điều kiện không được ảnh hưởng tới việc học.

Từ khi cho em đi học vẽ, bố mẹ làm nhiều hơn, mẹ dậy sớm hơn để chuẩn bị đồ cho phiên chợ sớm kiếm đồng mua rau mua cá. Bố thức khuya hơn để làm cho xong mấy món đồ cho mẹ đem chợ hôm sau. Trên trán bố mẹ hằn thêm nhiều nếp nhăn, đôi bàn tay bố mẹ cũng từ đó mà trai sạn hơn. Thương bố mẹ, em xin được nghỉ học vẽ, nhưng bố mẹ cười và bảo: “thương bố mẹ thì cố gắng học rồi sau này thành họa sỹ giỏi, đưa bố mẹ đi du lịch nhé!”. Vâng, em thương bố mẹ nên em cố gắng học tập hơn, cố gắng vẽ thật đẹp để thực hiện ước mơ bố mẹ đang từng ngày vun đắp.

Xem thêm:  Em hãy tả mùa hè vừa qua của mình

Rồi cái ngày mong đợi cũng đã đến, tỉnh tổ chức cuộc thi vẽ. Em được cô giáo đăng ký cho một suất thay mặt toàn trường đi thi. Em chăm chỉ luyện tập hơn cho cuộc thi vẽ, nhưng cũng không bỏ bê chuyện học tập trên lớp. Ngoài thời gian học, em lại lôi giấy bút ra tập vẽ. Đề bài đưa ra là em hãy vẽ lại hình ảnh hạnh phúc nhất của mình. Em đã nghĩ ngay tới bố mẹ, tới gia đình em. Em vẽ bằng cả trái tim mình. Thật bất ngờ, khi em đã đạt giải nhất cuộc thi vẽ toàn tỉnh. Những đêm thức muộn tập tô, tập vẽ cuối cùng cũng được đền đáp. Và hơn hết, niềm tin bố mẹ đặt vào em cũng đã được phần nào đáp trả.

Hôm nay, trời cao trong xanh, chim hót líu lo. Bố mẹ dắt tay em đến trường nhận giải trước toàn trường. Khi được xướng tên, em nhanh chóng bước lên bục. Những ánh mắt trầm trồ thán phục của bạn bè, ánh mắt trìu mến ngấn nước của bố mẹ, em hạnh phúc vô cùng. Chỉ là một bước khởi đầu nhỏ, nhưng đó lại là động lực rất lớn để em có bàn đạp thực hiện ước mơ.

Nhìn nụ cười hạnh phúc của bố mẹ, em tự nhủ mình cần phải cố gắng hơn nữa để bố mẹ vui lòng. Vì những bước đi đầu đời của con suôn sẻ là điều bố mẹ mong ước nhất!

Xem thêm:  Tả về lớp học của em

Từ khóa tìm kiếm

  • kể về một việc em đã làm khiến bố mẹ vui lòng