Cảm nghĩ của em về loài cây em yêu

Hướng dẫn

Nói đến bưởi Diễn thì có rất nhiều người biết đến, nó là đặc sản của vùng đất Hà Tây. Đất nhà tôi không rộng lắm nhưng vẫn cố giữ lại một cây bưởi như một sự tự hào về sản phẩm đặc biệt của quê mình.

Cây bưởi nhà tôi được trồng ở vườn, ngay giáp sân. Cái ngày nhà tôi xây nhà mới, mọi người định phá đi để cho rộng nhà, nhưng suy đi tính lại, bố tôi quyết định không phá nữa mà càng chăm sóc nó nhiều hơn. Bà kể lại rằng từ trước khi qua đời, ông tôi đã trồng cây bưởi này, đúng dịp mẹ sinh tôi. Đến bây giờ cây đã cao to bằng ngôi nhà hai tầng. Dầm mưa dãi nắng nhiều năm, thân cây trở nên bạc phếch, đã thế còn mọc những u tròn, sần sùi, to bằng cái nắm tay. Cành cây vươn xa, tán lá rộng tỏa bóng mát cho chúng tôi ngày còn thơ ấu. Lá cây màu xanh sẫm, trông như những nậm rượu nhỏ, đu đưa trong gió. Hoa bưởi nhỏ xinh, trắng muốt tỏa hương thơm dìu dịu, thu hút nhiều loại ong bướm ve vãn. Hương bưởi đã từng đi vào rất nhiều bài thơ hay, nổi tiếng.

Cứ đến vào dịp tết và đầu xuân, hoa bưởi nở rộ, mang theo mùi hương quyến rũ của nó bao quanh cả làng. Nhà tôi không có nhiều đất nên chỉ trồng một cây, những nhà có nhiều đất có thể trồng vài chục cây, thậm chí vài trăm cây. Vào những dịp đó, nếu có ai ghé thăm làng quê tôi, sẽ được hưởng cảm giác vô cùng sảng khoái của hoa bưởi. Những cánh hoa trăng trắng nhỏ xinh cuộn tròn theo gió, đuổi nhau trên những con đường gạch. Nhớ những ngày còn bé, lũ trẻ chúng tôi thường rủ nhau vào vườn nhặt những cành hoa kết thành vòng đeo đầy cổ, đầy tay. Có vài cậu nhóc nghịch ngợm, leo trèo làm cho những cánh hoa đang cựa mình tung ra, rơi lả tả xuống sân. Lũ con gái nhìn lên, xuýt xoa, tiếc nuối. Lại những buổi trưa hè, tôi hay trốn mẹ ra ngồi gốc bưởi vừa thưởng thức mùi hương ngọt ngào, quyến rũ mà đến tận bây giờ vẫn không thể quên được. Mùng một đầu tháng hay ngày rằm, mẹ tôi thường ra vườn từ sớm, hái những cành hoa bưởi còn đọng sương mai trân trọng đặt lên bàn thờ thắp hương. Nhìn bóng mẹ lặng lẽ đứng bên bàn thờ, tôi càng thêm nhớ tới ông hơn.

Xem thêm:  Soạn bài luyện nói bài văn giải thích một vấn đề

Lá bưởi có thể đun nước để gọi đầu, nó không những làm sạch đầu mà còn làm cho tóc mượt mà óng ả. Qua cả mùa đông hanh hao, ẩm ướt mà tóc cuả chúng tôi vẫn mượt mà, óng ả. Bởi mẹ tôi thường hái lá bưởi cùng một số các lá khác trong vườn đun nước gội đầu cho chúng tôi, mẹ bảo như thế tóc mới đẹp. Mùi hương nhẹ nhàng thoang thoảng cùng cái mượt mà, tinh khiết của dầu bưởi đan vào từng sợi tóc. Cuối tháng ba, cây bưởi bắt đầu ra hoa kết trái. Ban đầu, nó chỉ bé bằng quả bóng bàn nhỏ. Thế rồi quả bưởi to dần theo năm tháng. Nó to bằng quả cam rồi đến bằng miệng bát ô tô. Vào tháng tám, những trái bưởi to, tròn trịa, mọng nước sai lúc lỉu trên cây. Quả bưởi chuyển từ màu xanh sẫm sang rám vàng trông rất bắt mắt. Mỗi lần về quê, bà thường ra vườn chọn những quả bưởi to tròn và ngọt nhất bổ ra cho cả nhà cùng nếm thử. Đưa múi bưởi chạm vào đầu lưỡi, mùi vị ngọt lịm, thơm thơm như tan trong miệng mà không ở nơi nào có được.

Có thể nói, bưởi Diễn là sản phẩm đặc trưng của vùng quê tôi mà mỗi người dân đều cảm thấy yêu mến và tự hào. Khi lớn hơn một chút, tôi được đi nhiều nơi, được thưởng thức những đặc sản của các vùng quê khác, nhưng tôi vẫn ao ước sản phẩm của quê mình.

Cây bưởi không chỉ cho tôi cảm giác thơm ngon khi thưởng thức chúng mà còn cho tôi nhớ lại những kỉ niệm thơ ấu trên quê hương mình. Tôi hi vọng cây bưởi sẽ được giữ lại mãi mãi trên mảnh đất quê tôi, như một món quà ý nghĩa cho những người con xa que khi có dịp trở về.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm:  Cảm nghĩ về người thân thiết nhất